Liên hệ chúng tôi

Trung tâm báo chí, Phòng Tuyên truyền Đảng ủy SISU

Tel : +86 (21) 3537 2378

Email : news@shisu.edu.cn

Address :550 phố Đại Liên Tây, Thượng Hải, Trung Quốc

Tin cũ

Những ngày khó quên


13 October 2018 | By viadmin | SISU

Nhớ lại tháng 9 năm ngoái – cái khoảng thời gian tôi đang lo lắng, chờ đợi chuyến đi sang Việt Nam du học. Lúc đó, Việt Nam vẫn là một đất nước không mấy quen thuộc nhưng đầy sức quyến rũ đối với tôi. Một năm học tiếng Việt ở Thượng Hải đã cho tôi một sự hiểu biết ban đầu về đất nước xinh đẹp này, tôi mong đợi sự thơm ngọt của đu đủ xanh, sự mềm mại của Áo dài, sự yên tĩnh của Hồ Tây, và mong muốn được học tập và sinh sống tại Việt Nam.

 

Ảnh: Hạ Lệ

Cuối tháng 11, tôi đã đến Việt Nam.

Cuộc sống của những ngày đầu ở Việt Nam khó khăn hơn tôi nghĩ. Trước là tôi không quen với hương vị của thức ăn Việt Nam nên thường không muốn ăn cơm, chỉ ăn đồ ăn vặt cho đỡ đói; sau là chuyện học tập, bởi lớp tôi là lớp ghép, hầu hết các bạn cùng lớp đều là sinh viên năm thứ ba, chỉ có tôi và D là sinh viên năm thứ hai, sự kém cỏi hơn về trình độ đã gây nhiều bất lợi cho việc nghe giảng và giao tiếp với thầy cô của hai đứa tôi. Tôi thấy rất hụt hẫng thậm chí nghi ngờ bản thân.

Nhưng vì là một người có yêu cầu cao, tôi đã không ngừng cố gắng. Trong lớp học, tôi ghi lại những từ, những câu chưa hiểu để về tra cứu; ngoài giờ học, tôi thường tìm bạn học và thầy cô giúp đỡ; tìm tòi và đọc thêm sách báo để tích lũy từ vựng. Sau một thời gian, tôi tự thấy vốn tiếng Việt của mình khá hơn rất nhiều. Và điều quan trọng hơn hết là tôi đã nghe hiểu nội dung bài giảng của thầy cô.

Các thầy cô giáo Việt Nam trong lớp tôi đều rất uyên bác, họ không chỉ giỏi về lịch sử Việt Nam, mà còn có một sự hiểu biết đáng kể về lịch sử và văn hóa Trung Hoa. Tôi vô cùng thích thú lịch sử và văn hóa Việt Nam, nên trước khi về nước đã tìm mua bằng được cuốnViệt Nam sử lượccủa Trần Trọng Kim để tìm hiểu thêm về lịch sử Việt Nam.

Tôi đã tìm lại chính mình.

Tôi mạnh dạn bước ra khỏi ký túc xá thả hồn vào lòng thành phố xinh đẹp –Hà Nội. Hồ Hoàn Kiếm, Hồ Tây, Công viên thống nhất, và Công viên Lenin đều để lại những bước chân của tôi.Tôi thích ngắm nhìn những người tập thể dục, những đứa trẻ vui chơi và các cặp đôi tay trong tay đi dạo bên bờ Hồ Hoàn Kiếm vào cuối tuần; cả những người ngồi uống cà phê hay trà đá trên hè phố. Tiếng nói tiếng cười của họ hòa cùng tiếng động cơ xe cộ tạo nên một âm thanh kỳ diệu, một bản nhạc rạo rực của mùa xuân. Họ thật là những người biết tận hưởng cuộc sống! Ngược lại, ở Thượng Hải một thành phố lớn, với nền kinh tế phát triển vào bậc nhất. Thế nhưng cuộc sống xô bồ, khiến người dân nơi đây ai ai cũng tất bật, hiếm khi bắt gặp được nụ cười tươi tắn của họ khi đi trên đường.

 

Ảnh: Lê Quang Long

Tôi thích dòng nước trong vắt của Hồ Tây. Đứng bên Hồ Tây, lặng nhìn những gợn song lăn tăn tâm hồn tôi cũng trở nên tĩnh lặng, nó giúp tôi tránh xa sự hối hả thế tục để tĩnh tâm nghĩ về ý nghĩa thực sự của cuộc sống. Hồ Tây là món quà quý giá trời đã tặng cho Hà Nội. Trung Quốc cũng có một hồ gọi là Tây Hồ, nằm ở Hàng Châu, tỉnh Chiết Giang là một trong những thắng cảnh tôi thích. Vô số văn nhân xưa và nay đã để lại vô số thiên cổ tuyệt xướng cho Tây Hồ. “Tây Hồ đâu kém Tây Thi, phấn son đậm nhạt diệu kỳ như nhau.” Và Hồ Tây ở Hà Nội cũng đâu chịu kém: “Sắc rờn rờn nhuộm thức xanh lam, ngỡ động bích nổi lên dòng leo lẻo. Hình lượn uốn vòng câu bạc, tường vầng ngân rơi xuống mảnh nhò nhò. Dư nghìn mẫu nước trời lẫn sắc, trải bốn bên hoa cỏ chiều mùa.

 

Ảnh: Lê Quang Long

Ngoài cảnh quan thiên nhiên tươi đẹp, nhà tù hỏa lò, bảo tàng lịch sử, và bảo tàng lịch sử quân sự cũng làm cho tôi rơi vào suy nghĩ miên man. Từ thế kỳ XIX, Việt Nam, giống như Trung Quốc, chịu đủ những sự áp bức trong các cuộc chiến tranh. Vô số bậc tiên liệt Cách mạng dùng máu tươi để đổi lại cuộc sống hạnh phúc của chúng ta. Nhìn thấy dụng cụ tra tấn trong nhà tù, trái tim tôi đang khóc. Quốc gia này, người đã trải qua những đau khổ của chiến tranh, hiện đang đứng vững chắc trong các khu rừng quốc gia trên thế giới, nó trở nên đẹp hơn, trận trọng hơn.

Ngôn ngữ là chìa khóa để mở một nền văn hóa. Trong thời gian ở Việt Nam, tôi đã làm quen với nhiều bạn bè Việt Nam, chúng tôi trao đổi ý tưởng với nhau, nói từ lịch sử của hai nước, đến những vấn đề tồn tại trong xã hội ngày nay. Mặc dù quốc tịch của chúng tôi khác nhau, nhưng vì đều có thể nói tiếng Việt, khoảng cách giữa trái tim không còn xa nữa. Chúng tôi đều quan tâm đến số phận của nhân loại, quan tâm đến những thay đổi trong xã hội, và làm sâu sắc thêm tình hữu nghị giữa hai dân tộc thông qua hành động thực tế. Tôi đã hiểu biết sự quyến rũ và ý nghĩa của việc học một ngôn ngữ.

Thời gian trôi đi thật nhanh, thấm thoát đã gần 7 tháng trời, nỗi nhớ nhà càng thêm da diết, nhưng tôi cũng không muốn rời xa Việt Nam đất nước xinh đẹp và mến yêu này. Thượng Hải có giao thông thuận tiện, đường phố sạch, nhưng không có khuôn mặt tươi cười của người ngồi bên đường vừa uống trà vừa nói chuyện. Tôi rất biết ơn sự giúp đỡ của các thầy cô và bạn bè tôi gặp trong những ngày sinh sống và học tập tại Việt Nam. Tôi rất vui vì đã tìm thấy một cảm giác nhiệm vụ mà một người trẻ tuổi nên có. Tôi sẽ cố gắng học tập để chung vai góp sức vào công tác giao lưu hữu nghị giữa nhân dân hai nước Trung Quốc và Việt Nam. Tôi tin rằng một ngày nào đó tôi sẽ thực hiện được ước mơ của mình. Việt Nam, tạm biệt. Cảm ơn, Việt Nam.

Hạ Lệ

Chia sẻ:

Liên hệ chúng tôi

Trung tâm báo chí, Phòng Tuyên truyền Đảng ủy SISU

Tel : +86 (21) 3537 2378

Email : news@shisu.edu.cn

Address :550 phố Đại Liên Tây, Thượng Hải, Trung Quốc

Tin cũ