Liên hệ chúng tôi

Trung tâm báo chí, Phòng Tuyên truyền Đảng ủy SISU

Tel : +86 (21) 3537 2378

Email : news@shisu.edu.cn

Address :550 phố Đại Liên Tây, Thượng Hải, Trung Quốc

Tin cũ

Môt sự việc khó quên


14 December 2018 | By viadmin | SISU

Trong cuộc sống, mọi sự việc mà chúng ta trải qua đều trở thành những ký ức khó quên, và luôn được lưu giữ lại trong trái tim của mỗi người chúng ta.

     Tôi là một cô bé rất nhát. Nên từ nhỏ bạn bè và người thân thường hay trêu tôi là “nhát như cáy”. Tôi sợ các loại côn trùng, sợ chuột, sợ tiêm, và đặc biệt là vô cùng sợ đau. Nhưng bỗng một hôm, tôi quyết định làm một việc mà khiến tất cả mọi người đều ngạc nhiên – đi hiến máu.

    Vào ngày sinh nhật lần thứ 18 của mình, tôi đến bệnh viện để thực hiện việc hiến máu. Mùi nước khử trùng khiến tôi cảm thấy không thoải mái. Tôi tự nhủ trong lòng, hiến máu là một việc làm đầy ý nghĩa và đáng tự hào, vừa có thể giúp đỡ người khác mà cũng giúp cho cơ thể mình khỏe mạnh hơn. Nghĩ đến việc dòng máu nóng của mình chảy trong cơ thể của một người khác, hay nhờ những giọt máu đó mà một sinh mạng được cứu sống, tôi cảm thấy rất vui. Tôi ngẩng cao đầu nhắc nhở bản thân cần phải dũng cảm.

Trong bệnh viện có rất nhiều người, kẻ đứng người ngồi vô cùng rộn rã. Nhìn sắc mặt họ người vui vẻ kẻ u sầu, vui vì bệnh đã khỏi; sầu vì không rõ bệnh tình ra sao. Có những người thậm chí còn không nén chịu được đau đớn mà nước mắt tuôn ra lăn dài trên gò má. Càng nhìn càng nghĩ tôi càng thấy sợ việc hiến máu. Toàn thân tôi run lên, tim như co thắt lại, mồ hôi ướt đẫm hai lòng bàn tay. Tôi bảo mình, “hay là trốn đi, đừng hiến máu nữa.” Đúng lúc đó thì có y tá gọi tên tôi. “Chết rồi! Lần này tôi chết chắc rồi! Làm sao bây giờ?”, tôi cuống lên như một chú chuột bạch. Nhưng rồi tôi cũng nghiến răng, bước vào phòng hiến máu.

     Trong phòng có một bác sĩ, một y tá, một cái bàn chữ nhật và hai chiếc ghế tựa màu trắng. Tôi rụt rè ngồi xuống cái ghế đối diện, nhìn bác sĩ một tay cầm ống tiêm, một tay cầm một cái túi đựng một cái kim tiêm loại to, hai mắt tôi nhắm tịt lại. “Trời ơi! Tôi làm sao thế này? Tại sao tôi lại đến đây? Tôi bắt đầu hối hận.” Căn phòng trở nên vô cùng im lặng, tôi có thể nghe rõ tiếng máu chảy trong tĩnh mạch của mình, cùng với nhịp đập mạnh mẽ của trái tim. Tôi mở bừng mắt, bác sĩ và y tá đang chăm chú nhìn tôi như đang quan sát một vật thể lạ. Hít một hơi thật sâu, tôi lấy lại bình tĩnh, động viên mình:“ hiến máu là một thách thức, nhưng nếu bỏ trốn, không giám đối mặt thì sao tiến bộ được.”

     Y tá bắt đầu lấy bông thấm cồn khử trùng trên cánh tay tôi. Cái cảm giác lành lạnh của cồn miên man đi khắp cơ thể. Tôi nhắm chặt mắt không dám nhìn, đợi cái kim tiêm cắm vào cánh tay. “Á!” một tiếng, tôi cắn chặt hai hàm răng, mở trừng mắt. Quả là đau, nhưng cũng không đến nỗi là không chịu nổi. Nhìn thấy những giọt máu đỏ tươi được hút ra từ trong cơ thể mình, qua ống dẫn chảy vào túi đựng máu. Tự nhiên, một cảm giác hạnh phúc và tự hào nảy sinh trong tôi. Hôm nay tôi không phải là một thiếu nhi nữa, tôi đã trở thành người lớn và đã có thể đảm đương trách nhiệm rồi.

Toàn bộ quá trình hiến máu kết thúc. Sau khi hiến máu, tôi thấy rất tự hào về bản thân, tôi đã đánh bại sự sợ hãi và vượt lên chính mình.

Cuộc sống có muôn vàn cảnh đẹp, dù là đám mây xanh trên trời hay ngọn cỏ non trên mặt đất đều là những mỹ cảnh nhân gian. Hiến máu cũng là một việc làm khiến tôi biết yêu và trân trọng cuộc sống hơn.

Đây là một ngày tôi sẽ không bao giờ quên.

Tây Diễm

Chia sẻ:

Liên hệ chúng tôi

Trung tâm báo chí, Phòng Tuyên truyền Đảng ủy SISU

Tel : +86 (21) 3537 2378

Email : news@shisu.edu.cn

Address :550 phố Đại Liên Tây, Thượng Hải, Trung Quốc

Tin cũ